自题秋山独眺图

清代 纪昀
秋山高不极,盘磴入烟雾。仄径莓苔滑,猿猱不敢步,杖策陟巉岩,披榛寻微路。 直上万峰巅,振衣独四顾。秋风天半来,奋迅号林树。 俯见豺狼蹲,侧闻虎豹怒。立久心茫茫,悄然生巩惧。 置身岂不高,时有蹉跌虑。徙倚将何依,凄切悲霜露。 微言如可闻,冀与孙登遇。
qiū shān gāo   pán dèng yān jìng méi tái huá yuán   náo gǎn zhàng   zhì chán yán   zhēn xún wēi    
zhí shàng wàn fēng diān   zhèn qiū fēng tiān bàn lái fèn   xùn hào lín shù    
jiàn chái láng dūn   wén bào jiǔ xīn máng máng qiǎo   rán shēng gǒng    
zhì shēn gāo   shí yǒu cuō diē jiāng   qiè bēi shuāng    
wēi yán wén   sūn dēng