自叹一首示赞贯二子
少壮颇疏懒,老至精神疲。虽耽古人书,昼诵夕已遗。
拊髀常自叹,人生果何为。良田不耘耔,年登恒苦饥。
为学不勉励,岁月空自驰。悔悟虽已晚,践履斯其时。
作诗示汝曹,盛年当勉之。
shào
少
zhuàng
壮
pǒ
颇
shū
疏
lǎn
懒
,
lǎo
老
zhì
至
jīng
精
shén
神
pí
疲
。
。
suī
虽
dān
耽
gǔ
古
rén
人
shū
书
,
zhòu
昼
sòng
诵
xī
夕
yǐ
已
yí
遗
。
。
fǔ
拊
bì
髀
cháng
常
zì
自
tàn
叹
,
rén
人
shēng
生
guǒ
果
hé
何
wéi
为
。
。
liáng
良
tián
田
bù
不
yún
耘
zǐ
耔
,
nián
年
dēng
登
héng
恒
kǔ
苦
jī
饥
。
。
wéi
为
xué
学
bù
不
miǎn
勉
lì
励
,
suì
岁
yuè
月
kōng
空
zì
自
chí
驰
。
。
huǐ
悔
wù
悟
suī
虽
yǐ
已
wǎn
晚
,
jiàn
践
lǚ
履
sī
斯
qí
其
shí
时
。
。
zuò
作
shī
诗
shì
示
rǔ
汝
cáo
曹
,
shèng
盛
nián
年
dāng
当
miǎn
勉
zhī
之
。
。