自讼

宋代 陆游
家弊须微禄,年衰尚远游。 未逃朋友责,更遣吏民羞。 釆药思长往,传书却小留。 微风入桐叶,分我一帘秋。
jiā wēi   nián shuāi shàng yuǎn yóu
wèi táo péng you   gèng qiǎn mín xiū
biàn yào cháng wǎng   chuán shū què xiǎo liú
wēi fēng tóng   fēn lián qiū