自述二首

宋代 邵雍
何者堪名席上珍,都缘当日得师真。 是知佚我无如老,惟喜放怀长似春。 得志当为天下事,退居聊作水云身。 胸中一点分明处,不负高天不负人。
zhě kān míng shàng zhēn   dōu yuán dāng shī zhēn  
shì zhī lǎo   wéi fàng huái 怀 zhǎng shì chūn  
zhì dāng wèi tiān xià shì   tuì 退 liáo zuò shuǐ yún shēn  
xiōng zhōng diǎn fēn míng chù   gāo tiān rén