自述

宋代 陆游
怡然气貌渐还婴,淡饭麤裘过此生。 尽道无方能缩地,梦中夜夜上青城。
rán mào jiàn hái yīng   dàn fàn qiú guò shēng  
jǐn dào fāng néng suō   mèng zhōng shàng qīng chéng