自述

明代 唐顺之
避人不敢厌高深,逃影何如学息阴。楚客又成蕉鹿梦,漆园未了是非心。 纷纷世事看花发,默默天机听鸟吟。可笑维摩真病在,无言说处是金针。
rén gǎn yàn gāo shēn   táo yǐng xué yīn chǔ yòu chéng jiāo mèng 鹿   yuán wèi liǎo shì fēi xīn    
fēn fēn shì shì kàn huā   tiān tīng niǎo yín xiào wéi zhēn bìng zài   yán shuō chù shì jīn zhēn