自适

金朝 密璹
晴昼摇凉光,长空澹虚碧。燕鸿亦何为,老翅南又北。 衰柳堕残叶,庭户觉岑寂。幽人诵佛书,清香萦几席。 西方病维摩,东皋醉王绩。俱到忘言地,佳处略相敌。 小斋蜗角许,夜卧膝仍屈。能以道眼观,宽大犹四极。 有书贮实腹,无事梗虚臆。谢绝声利徒,尚友古遗直。
qíng zhòu yáo liáng guāng   cháng kōng dàn yàn hóng 鸿 wéi   lǎo chì nán yòu běi
shuāi liǔ duò cán   tíng jué cén yōu rén sòng shū   qīng xiāng yíng
西 fāng bìng wéi   dōng gāo zuì wáng dào wàng yán   jiā chǔ lüè xiāng
xiǎo zhāi jiǎo   réng néng dào yǎn guān   kuān yóu
yǒu shū zhù shí   shì gěng xiè jué shēng   shàng yǒu zhí