自韶阳南下三峡作 其一
三峡浈阳峡最长,人从天上转羊肠。林中洞穴空闻响,花里烟霞亦有香。
万古哀猿催泪落,一秋明月助神伤。还家未敢窥青镜,鬓有阴山一片霜。
sān
三
xiá
峡
zhēn
浈
yáng
阳
xiá
峡
zuì
最
zhǎng
长
,
rén
人
cóng
从
tiān
天
shàng
上
zhuǎn
转
yáng
羊
cháng
肠
lín
。
zhōng
林
dòng
中
xué
洞
kōng
穴
wén
空
xiǎng
闻
huā
响
,
lǐ
花
yān
里
xiá
烟
yì
霞
yǒu
亦
xiāng
有
香
。
wàn
万
gǔ
古
āi
哀
yuán
猿
cuī
催
lèi
泪
luò
落
,
yī
一
qiū
秋
míng
明
yuè
月
zhù
助
shén
神
shāng
伤
huán
。
jiā
还
wèi
家
gǎn
未
kuī
敢
qīng
窥
jìng
青
bìn
镜
,
yǒu
鬓
yīn
有
shān
阴
yī
山
piàn
一
shuāng
片
霜
。