自遣

唐代 归仁
日日为诗苦,谁论春与秋。一联如得意,万事总忘忧。 雨堕花临砌,风吹竹近楼。不吟头也白,任白此生头。
wèi shī   shuí lùn chūn qiū lián   wàn shì zǒng wàng yōu
duò huā lín   fēng chuī zhú jìn lóu yín tóu bái   rèn bái shēng tóu