自南京之陈宿柘城

宋代 张耒
荒城人稀荆棘老,野兔惊跳出寒草。苍苍落日黄云西,驱马城边寻古道。 入门四顾皆桑田,居民三五依道边。暮投佛寺下马立,冲眼满屋燃萁烟。 老僧自言八十馀,老矣不能营所居。村僮依灶展败席,上有空梁悬木鱼。 旋汲新泉濯双手,青灯照客黄昏后。群儿烂漫眠我前,新月欲倾光入牖。 夜敲僧室借酒壶,不惜青钱取次沽。酒香入户推枕起,剔灯吹火燃铜盂。 大杯一沃不留滴,满眼棼然睡来集。明朝上马倒残壶,不怕新霜败裘湿。
huāng chéng rén jīng lǎo   jīng tiào chū hán cǎo cāng cāng luò huáng yún 西   chéng biān xún dào    
mén jiē sāng tián   mín sān dào biān tóu xià chōng   yǎn mǎn rán yān    
lǎo sēng yán shí   lǎo néng yíng suǒ cūn tóng zào zhǎn bài shàng   yǒu kòng liáng xuán    
xuán xīn quán zhuó shuāng shǒu   qīng dēng zhào huáng hūn hòu qún ér làn màn mián qián xīn   yuè qīng guāng yǒu    
qiāo sēng shì jiè jiǔ   qīng qián jiǔ xiāng tuī zhěn   dēng chuī huǒ rán tóng    
bēi liú   mǎn yǎn fén rán shuì lái míng cháo shàng dào cán   xīn shuāng bài qiú shī   湿