自罗汉院欲游寻真观雨作不果遂次栖贤闻寻真景物尤美留为异日不穷之赏赋诗纪之

宋代 李纲
羽人之宫邻五老,杖屦欣然事幽讨。那知一夜雨翻盆,山路难行愁滑倒。 世间违意常八九,万事皆然宁自保。山灵岂是秘幽奇,欲结清欢故相恼。 传闻景物冠庐山,小殿飞楼更精巧。古潭摇荡明月光,绿萝青松覆烟草。 屏风九叠云锦张,古来诗句谪仙好。山中道士不出门,玉杵金丹手亲捣。 我方放浪谢冠裳,未觉山林迹如扫。真游傥有不尽缘,容我他年来访道。
rén zhī gōng lín lǎo   zhàng xīn rán shì yōu tǎo zhī fān pén shān   nán xíng chóu huá dǎo    
shì jiān wéi cháng jiǔ   wàn shì jiē rán níng bǎo shān líng shì yōu   jié qīng huān xiāng nǎo    
chuán wén jǐng guān shān   xiǎo diàn 殿 fēi lóu gèng jīng qiǎo tán yáo dàng míng yuè guāng   luó 绿 qīng sōng yān cǎo    
píng fēng jiǔ dié yún jǐn zhāng   lái shī zhé xiān hǎo shān zhōng dào shì chū mén   chǔ jīn dān shǒu qīn dǎo    
fāng fàng làng xiè guān cháng   wèi jué shān lín sǎo zhēn yóu tǎng yǒu jìn yuán róng   nián lái fǎng dào 访