自立秋前病过白露犹未平遣怀

宋代 陆游
门冷荒车辙,囊空别醉乡。 嬾行眠亦好,倦话默何伤。 野叟占幽梦,山僧送秘方。 病怀虽忽忽,随事答年光。
mén lěng huāng chē zhé   náng kōng bié zuì xiāng
lǎn xíng mián hǎo   juàn huà shāng
sǒu zhàn yōu mèng   shān sēng sòng fāng
bìng huái 怀 suī   suí shì nián guāng