自来福州诗酒殆废北归始稍稍复饮至永嘉括苍

宋代 陆游
尊酒如江绿,春愁抵草长。 但令闲一日,便拟醉千场。 柳弱风禁絮,花残雨渍香。 客游还役役,心赏竟茫茫。
zūn jiǔ jiāng 绿   chūn chóu cǎo zhǎng  
dàn lìng xián   biàn 便 zuì qiān chǎng  
liǔ ruò fēng jìn   huā cán xiāng  
yóu hái   xīn shǎng jìng máng máng