自开岁略无三日晴戏作长句

宋代 陆游
新年暗曀觉春悭,变化相乘一瞬间。 雨脚稍收初见日,风花忽起又遮山。 欲行幽圃还成阻,未脱重裘自笑孱。 桃李会开君勿恨,清尊且用破衰颜。
xīn nián àn jué chūn qiān   biàn huà xiāng chéng shùn jiān
jiǎo shāo shōu chū jiàn   fēng huā yòu zhē shān
xíng yōu hái chéng   wèi tuō chóng qiú xiào càn
táo huì kāi jūn hèn   qīng zūn qiě yòng shuāi yán