自君之出矣(一作贾冯吉诗)

唐代 陈叔达
自君之出矣,红颜转憔悴。思君如明烛,煎心且衔泪。 自君之出矣,明镜罢红妆。思君如夜烛,煎泪几千行。
jūn zhī chū   hóng yán zhuǎn qiáo cuì jūn míng zhú   jiān xīn qiě xián lèi
jūn zhī chū   míng jìng hóng zhuāng jūn zhú   jiān lèi qiān xíng