子骏君实约游园遇雨而止

宋代 范纯仁
不尽陪从乐,端居若绊羁。雨方添草色,寒更展花期。 举目红芳阻,搔头素发垂。清尊难独酌,终日起相思。
jìn péi cóng   duān ruò bàn fāng tiān cǎo hán   gēng zhǎn huā    
hóng fāng   sāo tóu chuí qīng zūn nán zhuó zhōng   xiāng