子駿君實約遊園遇雨而止

宋代 范純仁
不盡陪從樂,端居若絆羈。雨方添草色,寒更展花期。 舉目紅芳阻,搔頭素髮垂。清尊難獨酌,終日起相思。
jìn péi cóng   duān ruò bàn fāng tiān cǎo hán   gēng zhǎn huā    
hóng fāng   sāo tóu chuí qīng zūn nán zhuó zhōng   xiāng