自警

宋代 刘克庄
笔枯砚燥自伤悲,文体全关气盛衰。 倚马纵允挥万字,骑驴尚足课千诗。 奉盘谁可推盟主,撼树人方谤老师。 疑有更深于此者,入山十载试精思。
yàn zào shāng bēi   wén quán guān shèng shuāi  
zòng yǔn huī wàn   shàng qiān shī  
fèng pán shuí tuī méng zhǔ   hàn shù rén fāng bàng lǎo shī  
yǒu gēng shēn zhě   shān shí zài shì jīng