自警

宋代 劉克莊
筆枯硯燥自傷悲,文體全關氣盛衰。 倚馬縱允揮萬字,騎驢尚足課千詩。 奉盤誰可推盟主,撼樹人方謗老師。 疑有更深於此者,入山十載試精思。
yàn zào shāng bēi   wén quán guān shèng shuāi  
zòng yǔn huī wàn   shàng qiān shī  
fèng pán shuí tuī méng zhǔ   hàn shù rén fāng bàng lǎo shī  
yǒu gēng shēn zhě   shān shí zài shì jīng