自诘

宋代 陆游
修行力量浅,触事常寡悰。 端居本年事,奈此百忧攻。 今晨默自语:世岂不汝容?漱濯临清流,啸歌荫长松。 缓步有夷途,远眺多奇峰。 野叟时相寻,村酒亦自醲。 于道忽少进,一扫芥蔕胸。 轑釜本常情,宁说饭後钟?
xiū xíng liàng qiǎn   chù shì cháng guǎ cóng  
duān běn nián shì   nài bǎi yōu gōng  
jīn chén   shì róng   shù zhuó lín qīng liú   xiào yīn cháng sōng  
huǎn yǒu   yuǎn tiào duō fēng  
sǒu shí xiāng xún   cūn jiǔ nóng  
dào shǎo jìn   sǎo jiè xiōng  
láo běn cháng qíng   níng shuō fàn hòu zhōng