自和效颦一首

宋代 刘克庄
未受京师传子真,园池冷落户庭贫。 神仙疑是丹丘子,年纪高于绛县人。 春去似催花送老,岁荒聊喜麦尝新。 晚知嵇阮非酣畅,名与杯中物孰亲。
wèi shòu jīng shī chuán zhēn   yuán chí lěng luò tíng pín
shén xiān shì dān qiū zi   nián gāo jiàng xiàn rén
chūn shì cuī huā sòng lǎo   suì huāng liáo mài cháng xīn
wǎn zhī ruǎn fēi hān chàng   míng bēi zhōng shú qīn