子公复和亦次韵 其一

宋代 张扩
我惭问舍未知方,君亦依然卧上床。有纸遮风良不恶,无人炙手自生凉。 应怜佛屋钟鱼近,不自官居屏障妨。相去九龄今几代,风流未减笏为囊。
cán wèn shě wèi zhī fāng   jūn rán shàng chuáng yǒu zhǐ zhē fēng liáng è   rén zhì shǒu shēng liáng    
yīng lián zhōng jìn   guān píng zhàng fáng xiāng jiǔ líng jīn dài fēng   liú wèi jiǎn wèi náng