子公復和亦次韻 其一

宋代 張擴
我慚問舍未知方,君亦依然臥上床。有紙遮風良不惡,無人炙手自生涼。 應憐佛屋鍾魚近,不自官居屏障妨。相去九齡今幾代,風流未減笏為囊。
cán wèn shě wèi zhī fāng   jūn rán shàng chuáng yǒu zhǐ zhē fēng liáng è   rén zhì shǒu shēng liáng    
yīng lián zhōng jìn   guān píng zhàng fáng xiāng jiǔ líng jīn dài fēng   liú wèi jiǎn wèi náng