自分胜亭沿留鱼涧度玢碧梁

明代 王世贞
孤亭介林端,隐显表异岐。高树上干霄,万卉发华滋。 绝涧若修蛇,屈曲复逶迤。微飙激清波,鳞甲忽参差。 游鱼迷故径,落英恋回漪。绝壑架飞梁,可以探翠微。 所至与目谋,焉知足力疲。
tíng jiè lín duān   yǐn xiǎn biǎo gāo shù shàng gàn xiāo wàn   huì huá    
jué jiàn ruò xiū shé   wēi wēi biāo qīng lín   jiǎ cēn    
yóu jìng   luò yīng liàn huí jué jià fēi liáng   tàn cuì wēi    
suǒ zhì móu   yān zhī