自东冈缭出舍北

宋代 陆游
年光岂不好,老境独无欢。 百步未为远,一尊聊自宽。 泽枯波尚绿,霜薄叶初丹。 矫首问来雁:中原应苦寒?
nián guāng hǎo   lǎo jìng huān
bǎi wèi wèi yuǎn   zūn liáo kuān
shàng 绿   shuāng báo chū dān
jiǎo shǒu wèn lái yàn   zhōng yuán yīng hán