自春徂秋偶有所触拉杂书之漫不诠次得十五首 其一

清代 龚自珍
道力战万籁,微芒课其功。不能胜十心,安能胜苍穹。 相彼鸾与凤,不栖枯枝松。天神傥下来,清明可与通。 返听如有声,消息鞭愈聋。死我信道笃,生我行神空。 障海使西流,挥日还于东。
dào zhàn wàn lài   wēi máng gōng néng shèng shí xīn   ān néng shèng cāng qióng
xiāng luán fèng   zhī sōng tiān shén tǎng xià lai   qīng míng tōng
fǎn tīng yǒu shēng   xiāo xi biān lóng xìn dào   shēng xíng shén kōng
zhàng hǎi shǐ 使 西 liú   huī hái dōng