自嘲用前韵

宋代 陆游
残年过六十,寂寞卧山中。 病眼惊新暗,衰颜失旧红。 人讥作诗瘦,自悯著书穷。 输与封侯骨,云台竞策功。
cán nián guò liù shí   shān zhōng  
bìng yǎn jīng xīn àn   shuāi yán shī jiù hóng  
rén zuò shī shòu   mǐn zhù shū qióng  
shū fēng hóu   yún tái jìng gōng