自嘲

宋代 陆游
穷途久矣叹吾衰,双鬓新添几缕丝。 身是在家狂道士,心如退院病禅师。 极知勾漏求丹药,不及衡阳卖漉篱。 习气若为除未尽,小轩风月又成诗。
qióng jiǔ tàn shuāi   shuāng bìn xīn tiān
shēn shì zài jiā kuáng dào shì   xīn tuì 退 yuàn bìng chán shī
zhī gōu lòu qiú dān yào   héng yáng mài
ruò wéi chú wèi jǐn   xiǎo xuān fēng yuè yòu chéng shī