自嘲

宋代 陸游
窮途久矣嘆吾衰,雙鬢新添幾縷絲。 身是在家狂道士,心如退院病禪師。 極知勾漏求丹藥,不及衡陽賣漉籬。 習氣若為除未盡,小軒風月又成詩。
qióng jiǔ tàn shuāi   shuāng bìn xīn tiān
shēn shì zài jiā kuáng dào shì   xīn tuì 退 yuàn bìng chán shī
zhī gōu lòu qiú dān yào   héng yáng mài
ruò wéi chú wèi jǐn   xiǎo xuān fēng yuè yòu chéng shī