自惭

宋代 刘过
一榻留人去便垂,自惭非友亦非师。 初无伎俩惟贪酒,遇有工夫或赋诗。 晒日枣林红磊落,响风桐叶碧参差。 人家正故鲈鱼鱠,老子秋来却自悲。
liú rén biàn 便 chuí   cán fēi yǒu fēi shī  
chū liǎng wéi tān jiǔ   yǒu gōng huò shī  
shài zǎo lín hóng lěi luò   xiǎng fēng tóng cēn  
rén jiā zhèng kuài   lǎo zi qiū lái què bēi