自白门归望定林有寄

宋代 王安石
蹇驴愁石路,余亦倦跻攀。 不见道人久,忽然芳岁残。 朝随云暂出,暮与鸟争还。 杳杳青松壑,知公在两间。
jiǎn chóu shí   juàn pān
jiàn dào rén jiǔ   rán fāng suì cán
cháo suí yún zàn chū   niǎo zhēng hái
yǎo yǎo qīng sōng   zhī gōng zài liǎng jiān