竹枝歌

宋代 苏轼
苍梧山高湘水深,中原北望度千岑。 帝子南游飘不返,惟有苍苍枫桂林。 枫叶萧萧桂叶碧,万里远来超莫及。 乘龙上天去无踪,草木无情空寄泣。 水滨击鼓何喧阗,相将扣水求屈原。 屈原已死今千载,满船哀唱似当年。 海滨长鲸径千尺,食人为粮安可入? 招君不归海水深,海鱼岂解哀忠直? 吁嗟忠直死无人,可怜怀王西入秦。 秦关已闭无归日,章华不复见车轮。 君王去时箫鼓咽,父老送君车轴折。 千里逃归迷故乡,南公哀痛弹长铗。 三户亡秦信不虚,一朝兵起尽讙呼。 当时项羽年最少,提剑本是耕田夫。 横行天下竟何事,弃马乌江马垂涕。 项王已死无故人,首入汉庭身委地。 富贵荣华岂足多,至今惟有冢嵯峨。 故国凄凉人事改,楚乡千古为悲歌。
cāng shān gāo xiāng shuǐ shēn   zhōng yuán běi wàng qiān cén
nán yóu piāo fǎn   wéi yǒu cāng cāng fēng guì lín
fēng xiāo xiāo guì   wàn yuǎn lái chāo
chéng lóng shàng tiān zōng   cǎo qíng kōng
shuǐ bīn xuān tián   xiāng jiāng kòu shuǐ qiú yuán
yuán jīn qiān zǎi   mǎn chuán āi chàng shì dāng nián
hǎi bīn cháng jīng jìng qiān chǐ   shí rén wéi liáng ān  
zhāo jūn guī hǎi shuǐ shēn   hǎi jiě āi zhōng zhí  
jiē zhōng zhí rén   lián huái 怀 wáng 西 qín
qín guān guī   zhāng huá jiàn chē lún
jūn wáng shí xiāo yàn   lǎo sòng jūn chē zhóu zhé
qiān táo guī xiāng   nán gōng āi tòng dàn cháng jiá
sān wáng qín xìn   zhāo bīng jìn huān
dāng shí xiàng nián zuì shǎo   jiàn běn shì gēng tián
héng xíng tiān xià jìng shì   jiāng chuí
xiàng wáng rén   shǒu hàn tíng shēn wěi
guì róng huá duō   zhì jīn wéi yǒu zhǒng cuó é
guó liáng rén shì gǎi   chǔ xiāng qiān wèi bēi