竹枝歌

宋代 蘇軾
蒼梧山高湘水深,中原北望度千岑。 帝子南遊飄不返,惟有蒼蒼楓桂林。 楓葉蕭蕭桂葉碧,萬里遠來超莫及。 乘龍上天去無蹤,草木無情空寄泣。 水濱擊鼓何喧闐,相將扣水求屈原。 屈原已死今千載,滿船哀唱似當年。 海濱長鯨徑千尺,食人為糧安可入? 招君不歸海水深,海魚豈解哀忠直? 吁嗟忠直死無人,可憐懷王西入秦。 秦關已閉無歸日,章華不復見車輪。 君王去時簫鼓咽,父老送君車軸折。 千里逃歸迷故鄉,南公哀痛彈長鋏。 三戶亡秦信不虛,一朝兵起盡讙呼。 當時項羽年最少,提劍本是耕田夫。 橫行天下竟何事,棄馬烏江馬垂涕。 項王已死無故人,首入漢庭身委地。 富貴榮華豈足多,至今惟有冢嵯峨。 故國淒涼人事改,楚鄉千古為悲歌。
cāng shān gāo xiāng shuǐ shēn   zhōng yuán běi wàng qiān cén
nán yóu piāo fǎn   wéi yǒu cāng cāng fēng guì lín
fēng xiāo xiāo guì   wàn yuǎn lái chāo
chéng lóng shàng tiān zōng   cǎo qíng kōng
shuǐ bīn xuān tián   xiāng jiāng kòu shuǐ qiú yuán
yuán jīn qiān zǎi   mǎn 滿 chuán āi chàng shì dāng nián
hǎi bīn cháng jīng jìng qiān chǐ   shí rén wéi liáng ān  
zhāo jūn guī hǎi shuǐ shēn   hǎi jiě āi zhōng zhí  
jiē zhōng zhí rén   lián huái wáng 西 qín
qín guān guī   zhāng huá jiàn chē lún
jūn wáng shí xiāo yàn   lǎo sòng jūn chē zhóu zhé
qiān táo guī xiāng   nán gōng āi tòng dàn cháng jiá
sān wáng qín xìn   zhāo bīng jìn huān
dāng shí xiàng nián zuì shǎo   jiàn běn shì gēng tián
héng xíng tiān xià jìng shì   jiāng chuí
xiàng wáng rén   shǒu hàn tíng shēn wěi
guì róng huá duō   zhì jīn wéi yǒu zhǒng cuó é
guó liáng rén shì gǎi   chǔ xiāng qiān wèi bēi