烛影摇红 子规

明代 陈霆
落日空山,暝烟赴处行人绝。为谁携恨到江南,泣尽枝头血。 最是五更寒彻。一声啼、一声悲咽。纱窗惊散,蝴蝶游魂,梨花香雪。 才见飞来,料应未是经年别。吴山不减蜀山春,何事思归切。 回首绿阴成叠。早东风、落红时节。闲情最苦,一春无绪,寸肠千结。
luò kōng shān   míng yān chù xíng rén jué wèi shuí xié hèn dào jiāng nán   jǐn zhī tóu xuè    
zuì shì gēng hán chè shēng shēng bēi yān shā chuāng jīng sàn dié yóu   hún huā xiāng   xuě        
cái jiàn fēi lái   liào yìng wèi shì jīng nián bié shān jiǎn shǔ shān chūn   shì guī qiè    
huí shǒu 绿 yīn chéng dié zǎo dōng fēng luò hóng shí jié xián qíng zuì chūn   cùn cháng qiān   jié