祝英台近(春恨)

宋代 吴淑姬
粉痕销,芳信断,好梦又无据。病酒无聊,欹枕听春雨。断肠曲曲屏山,温温沉水,都是旧、看承人处。 久离阻。应念一点芳心,闲愁知几许。偷照菱花,清瘦自羞觑。可堪梅子酸时,杨花飞絮,乱莺闹、催将春去。
fěn hén xiāo   fāng xìn duàn   hǎo mèng yòu bìng jiǔ liáo   zhěn tīng chūn duàn cháng píng shān   wēn wēn chén shuǐ   dōu shì jiù kàn chéng rén chù
jiǔ yīng niàn diǎn fāng xīn   xián chóu zhī tōu zhào líng huā   qīng shòu xiū kān méi zi suān shí   yáng huā fēi   luàn yīng nào cuī jiāng chūn