祝英台近•重阳后一日扬州别程村阮亭
远峰青,寒渚碧,零落红衣暮。流雪回风,阵阵芦花舞。
秋光欲断人肠,重阳过也,犹做作、满城风雨。
太匆遽。乍可一曲骊歌,便上兰舟去。水云无际,何处寻前渡。
依稀认得归程,黄叶清江,是昨夜、梦中来路。
yuǎn
远
fēng
峰
qīng
青
,
hán
寒
zhǔ
渚
bì
碧
,
líng
零
luò
落
hóng
红
yī
衣
mù
暮
liú
。
xuě
流
huí
雪
fēng
回
zhèn
风
,
zhèn
阵
lú
阵
huā
芦
wǔ
花
舞
。
qiū
秋
guāng
光
yù
欲
duàn
断
rén
人
cháng
肠
,
chóng
重
yáng
阳
guò
过
yě
也
,
yóu
犹
zuò
做
zuo
作
mǎn
、
chéng
满
fēng
城
yǔ
风
雨
。
tài
太
cōng
匆
jù
遽
zhà
。
kě
乍
yī
可
qǔ
一
lí
曲
gē
骊
biàn
歌
,
shàng
便
lán
上
zhōu
兰
qù
舟
shuǐ
去
yún
。
wú
水
jì
云
hé
无
chǔ
际
,
xún
何
qián
处
dù
寻
前
渡
。
yī
依
xī
稀
rèn
认
de
得
guī
归
chéng
程
,
huáng
黄
yè
叶
qīng
清
jiāng
江
,
shì
是
zuó
昨
yè
夜
mèng
、
zhōng
梦
lái
中
lù
来
路
。