祝英台近 残梅

明代 王夫之
有馀香,无别意,难向东风说。前夜朦胧,一晌邀霜月。 元来却上柳梢,平沈碧海,拚不管、幽芳凄绝。情无歇,苦禁断雨斜阳,望寻香冻蝶。 漫无消息,归燕空饶舌。便判取艳坠珠楼,烟飞紫玉,也难待、杜鹃啼血。
yǒu xiāng   bié   nán xiàng dōng fēng shuō qián méng lóng   shǎng yāo shuāng yuè    
yuán lái què shàng liǔ shāo   píng shěn hǎi   pàn guǎn yōu fāng jué qíng xiē jìn   duàn xié yáng wàng xún   xiāng dòng dié      
màn xiāo xi   guī yàn kōng ráo shé biàn pàn 便 yàn zhuì zhū lóu yān   fēi   nán dài juān xuè