竹罂草堂歌

明代 宋琬
君不见练川朱生称绝能,昆刀善刻琅玕青。仙翁对弈辨毫发,美人徙倚何娉婷。 石壁巉岩入烟雾,涧水松风似可听。镂玉雕犀安足夸,玻璃可碎牺樽腥。 白门濮生亦其亚,大朴不斫开新硎。虬须削尽见龙蜕,轮囷蟠屈鸱夷形。 匠心奇创古无有,区区荷锸羞刘伶。妙制流传真者少,何侯得之为异宝。 大书深刻作堂额,客至登堂多不晓。我来问名请纵观,锦笥才开称绝倒。 黄侔蒸栗缜且坚,润比琼琚兼肉好。何侯啖我烧羊胛,华发临风除白帢。 阶列唐昌观里花,栏余甫里先生鸭。美酒元从白堕留,新篘更得青州法。 南人不惯北人欢,绳床坐听糟床压。君不见蔡邕笛,千年人去亭名柯。 讵若龙钟古节大如斗,真堪一日十摩挲。铜盘绛烛朱颜酡,升君之堂为君歌。 年来已厌乌程酿,客中十斛须相饷。沙棠树下牡丹丛,蓓蕾计日应全放。 殷勤欲倩好风吹,痛饮还期明月上。预敕双童洗竹罂,待我醉卧青丝障。
jūn jiàn liàn chuān zhū shēng chēng jué néng   kūn dāo shàn láng gān qīng xiān wēng duì biàn háo   měi rén pīng tíng
shí chán yán yān   jiàn shuǐ sōng fēng shì tīng lòu diāo ān kuā   suì zūn xīng
bái mén shēng   zhuó kāi xīn xíng qiú xuē jǐn jiàn lóng tuì   lún qūn pán chī xíng
jiàng xīn chuàng yǒu   chā xiū liú líng miào zhì liú chuán zhēn zhě shǎo   hóu zhī wèi bǎo
shū shēn zuò táng é   zhì dēng táng duō xiǎo lái wèn míng qǐng zòng guān   jǐn cái kāi chēng jué dǎo
huáng móu zhēng zhěn qiě jiān   rùn qióng jiān ròu hǎo hóu dàn shāo yáng jiǎ   huá lín fēng chú bái qià
jiē liè táng chāng guān huā   lán xiān sheng měi jiǔ yuán cóng bái duò liú   xīn chōu gèng qīng zhōu
nán rén guàn běi rén huān   shéng chuáng zuò tīng zāo chuáng jūn jiàn cài yōng   qiān nián rén tíng míng
ruò lóng zhōng jié dòu   zhēn kān shí tóng pán jiàng zhú zhū yán tuó   shēng jūn zhī táng wèi jūn
nián lái yàn chéng niàng   zhōng shí xiāng xiǎng shā táng shù xià dan cóng   bèi lěi yīng quán fàng
yīn qín qiàn hǎo fēng chuī   tòng yǐn hái míng yuè shàng chì shuāng tóng zhú yīng   dài zuì qīng zhàng