竹罌草堂歌

明代 宋琬
君不見練川朱生稱絕能,昆刀善刻琅玕青。仙翁對弈辨毫髮,美人徙倚何娉婷。 石壁巉岩入煙霧,澗水松風似可聽。鏤玉雕犀安足夸,玻璃可碎犧樽腥。 白門濮生亦其亞,大朴不斫開新硎。虬須削盡見龍蛻,輪囷蟠屈鴟夷形。 匠心奇創古無有,區區荷鍤羞劉伶。妙制流傳真者少,何侯得之為異寶。 大書深刻作堂額,客至登堂多不曉。我來問名請縱觀,錦笥才開稱絕倒。 黃侔蒸栗縝且堅,潤比瓊琚兼肉好。何侯啖我燒羊胛,華發臨風除白帢。 階列唐昌觀里花,欄余甫里先生鴨。美酒元從白墮留,新篘更得青州法。 南人不慣北人歡,繩床坐聽糟床壓。君不見蔡邕笛,千年人去亭名柯。 詎若龍鍾古節大如斗,真堪一日十摩挲。銅盤絳燭朱顏酡,升君之堂為君歌。 年來已厭烏程釀,客中十斛須相餉。沙棠樹下牡丹叢,蓓蕾計日應全放。 殷勤欲倩好風吹,痛飲還期明月上。預敕雙童洗竹罌,待我醉臥青絲障。
jūn jiàn liàn chuān zhū shēng chēng jué néng   kūn dāo shàn láng gān qīng xiān wēng duì biàn háo   měi rén pīng tíng
shí chán yán yān   jiàn shuǐ sōng fēng shì tīng lòu diāo ān kuā   suì zūn xīng
bái mén shēng   zhuó kāi xīn xíng qiú xuē jǐn jiàn lóng tuì   lún qūn pán chī xíng
jiàng xīn chuàng yǒu   chā xiū liú líng miào zhì liú chuán zhēn zhě shǎo   hóu zhī wèi bǎo
shū shēn zuò táng é   zhì dēng táng duō xiǎo lái wèn míng qǐng zòng guān   jǐn cái kāi chēng jué dǎo
huáng móu zhēng zhěn qiě jiān   rùn qióng jiān ròu hǎo hóu dàn shāo yáng jiǎ   huá lín fēng chú bái qià
jiē liè táng chāng guān huā   lán xiān sheng měi jiǔ yuán cóng bái duò liú   xīn chōu gèng qīng zhōu
nán rén guàn běi rén huān   shéng chuáng zuò tīng zāo chuáng jūn jiàn cài yōng   qiān nián rén tíng míng
ruò lóng zhōng jié dòu   zhēn kān shí tóng pán jiàng zhú zhū yán tuó   shēng jūn zhī táng wèi jūn
nián lái yàn chéng niàng   zhōng shí xiāng xiǎng shā táng shù xià dan cóng   bèi lěi yīng quán fàng
yīn qín qiàn hǎo fēng chuī   tòng yǐn hái míng yuè shàng chì shuāng tóng zhú yīng   dài zuì qīng zhàng