竹溪直院盛称起予草堂诗之善暇日览之多有可

宋代 刘克庄
触热慵休息,谁知志士心。 既名为恶木,不可就繁阴。 炎赫当三伏,轮囷欲百寻。 蔽牛徒隐映,下马复沉吟。 浊世无孤竹,中原有邓林。 飘然远游兴,散发更披襟。
chù yōng xiū   shéi zhī zhì shì xīn  
míng wéi è   jiù fán yīn  
yán dāng sān   lún qūn bǎi xún  
niú yǐn yìng   xià chén yín  
zhuó shì zhú   zhōng yuán yǒu dèng lín  
piāo rán yuǎn yóu xìng   sàn gèng jīn