竹溪直院盛称起予草堂诗之善暇日览之多有可

宋代 刘克庄
午杵谁敲臼,山童髻两髽。 偶因声隔竹,不觉意思茶。 北牖沉沉静,南墙故故遮。 微闻孤杵响,初试一旗斜。 门掩王猷宅,泉甘陆羽家。 搜肠搅文字,毋乃太清耶。
chǔ shuí qiāo jiù   shān tóng liǎng zhuā
ǒu yīn shēng zhú   jué chá
běi yǒu chén chén jìng   nán qiáng zhē
wēi wén chǔ xiǎng   chū shì xié
mén yǎn wáng yóu zhái   quán gān jiā
sōu cháng jiǎo wén   nǎi tài qīng