竹溪直院盛称起予草堂诗之善暇日览之多有可恨

宋代 刘克庄
夫子昔居地,流传后代看。竹藏壁中简,杏落水边坛。 流藻尤蘩盛,依槐免折残。一时雩舞乐,千古孔林寒。 渔父系舟听,门人舍瑟叹。世多伐木者,吾道欲行难。
  liú chuán hòu dài kàn zhú cáng zhōng jiǎn   xìng luò shuǐ biān tán
liú zǎo yóu fán shèng   huái miǎn zhé cán shí   qiān kǒng lín hán
zhōu tīng   mén rén shè tàn shì duō zhě   dào xíng nán