竹所二首 其二

明代 李昌祺
王子幽栖地,萧森修竹林。好风催布席,疏雨罢鸣琴。 天籁醒尘梦,凉阴伴醉吟。几竿浑不俗,赖尔悦閒心。
wáng yōu   xiāo sēn xiū zhú lín hǎo fēng cuī shū   míng qín    
tiān lài xǐng chén mèng   liáng yīn bàn zuì yín gān hún 竿 lài   ěr yuè xián xīn