竹林七贤图

明代 丘浚
炎精无光蜀烬销,当涂坠地马蹴槽。矫时之枉遂过正,弃置礼法如毫毛。 太行之阳富脩竹,猗猗万竿似淇澳。一天爽气风声清,满地凉阴云影绿。 风流酝籍三四子,适从何来聚于此。中有一人龙凤姿,土木形骸出泥滓。 神交一世皆名贤,浑金璞玉人中仙。携琴沽酒对青眼,欣然神解皆忘言。 或作绝交书,或为大人传。穷为途中哭,同向树下煅。 颂酒有德,以酒为名。群豕每同饮,五斗乃解酲。寓情广陵琴,感旧山阳笛。 黄公炉畔互酣歌,广武观前闲叹息。作者七贤矣,一去不再来。 荒山既无旧墟落,枯株岂有馀根荄。我观竹林图,为作七贤歌。 晋人旷达尚玄语,其源起自王与何。二人开其端,七贤为之倡。 自从决去礼义防,狂澜颓波莫能障。后人欲知七贤谁,稽山两阮刘王向。
yán jīng guāng shǔ jìn xiāo   dāng zhuì cáo jiǎo shí zhī wǎng suì guò zhèng   zhì háo máo    
tài xíng zhī yáng xiū zhú   wàn gān 竿 shì tiān shuǎng fēng shēng qīng mǎn   liáng yīn yún yǐng   绿  
fēng liú yùn sān   shì cóng lái zhōng yǒu rén lóng fèng 姿   xíng hái chū    
shén jiāo shì jiē míng xián   hún jīn rén zhōng xiān xié qín jiǔ duì qīng yǎn xīn   rán shén jiě jiē wàng yán    
huò zuò jué jiāo shū   huò wèi rén chuán qióng wèi zhōng tóng   xiàng shù xià duàn    
sòng jiǔ yǒu   jiǔ wèi míng qún shǐ měi tóng yǐn   dǒu nǎi jiě chéng qíng guǎng líng qín 广 gǎn jiù   shān yáng      
huáng gōng pàn hān   guǎng 广 guān qián xián tàn zuò zhě xián   zài lái    
huāng shān jiù luò   zhū yǒu gēn gāi guān zhú lín wéi   zuò xián    
jìn rén kuàng shàng xuán   yuán wáng èr rén kāi duān   xián wèi zhī chàng    
cóng jué fáng   kuáng lán tuí néng zhàng hòu rén zhī xián shuí   shān liǎng ruǎn liú wáng xiàng