竹里梅

唐代 刘言史
竹里梅花相并枝,梅花正发竹枝垂。 风吹总向竹枝上,直似王家雪下时。
zhú méi huā xiāng bìng zhī   méi huā zhèng zhú zhī chuí
fēng chuī zǒng xiàng zhú zhī shàng   zhí wáng jiā xuě xià shí