住金塔寺十四首 其十一

明代 释函可
一僧腰背曲,见予多笑颜。少小绝世味,中岁历苦艰。 一从戈甲兴,展转岛屿间。来此十载馀,不复问人寰。 日日荷锄出,日日负薪还。自言用力惯,一生不敢閒。 令我闻斯言,惕然愧素餐。
sēng yāo bèi   jiàn duō xiào yán shào xiǎo jué shì wèi   zhōng suì jiān
cóng jiǎ xīng   zhǎn zhuǎn dǎo 屿 jiān lái shí zài   wèn rén huán
chú chū   xīn hái yán yòng guàn   shēng gǎn xián
lìng wén yán   rán kuì cān