竹间亭

宋代 欧阳修
啾啾竹间鸟,日夕相嘤鸣。 悠悠水中鱼,出入藻与萍。 水竹鱼鸟家,伊谁作斯亭。 翁来无车马,非与弹戈并。 潜者入深渊,飞者散纵横。 奈何翁屡来,浪使飞走惊。 忘尔荣与利,脱尔冠与缨。 还来寻鱼鸟,傍此水竹行。 鸟语弄苍翠,鱼游翫清澄。 而翁乃何为,独醉还自醒。 三者各自适,要归亦同情。 翁乎知此乐,无厌日来登。
jiū jiū zhú jiān niǎo   xiāng yīng míng  
yōu yōu shuǐ zhōng   chū zǎo píng  
shuǐ zhú niǎo jiā   shuí zuò tíng  
wēng lái chē   fēi dàn bìng  
qián zhě shēn yuān   fēi zhě sàn zòng héng  
nài wēng lái   làng shǐ 使 fēi zǒu jīng  
wàng ěr róng   tuō ěr guān yīng  
hái lái xún niǎo   bàng shuǐ zhú háng  
niǎo nòng cāng cuì   yóu wán qīng chéng  
ér wēng nǎi wéi   zuì hái xǐng  
sān zhě shì   yào guī tóng qíng  
wēng zhī   yàn lái dēng