竹间诗为李伯葵赋

明代 杨士奇
夙志在间适,结宇城东隅。脩竹何漪漪,丛生罗庭除。 虽无灌木荫,清云郁纷敷。四时自苍翠,寒暑常不渝。 天风起旦夕,绕屋含笙竽。何必来羊求,静阅古人书。 至理会有得,陶然倾一壶。油油天壤内,安知忧与虞。
zhì zài jiān shì   jié chéng dōng xiū zhú   cóng shēng luó tíng chú
suī guàn yīn   qīng yún fēn shí cāng cuì   hán shǔ cháng
tiān fēng dàn   rào hán shēng lái yáng qiú   jìng yuè rén shū
zhì huì yǒu de   táo rán qīng yóu yóu tiān rǎng nèi   ān zhī yōu