诸葛丰

宋代 文同
少年名特立,初为贡公起。 元帝擢司隶,刺举无所避。 间者何久阔,京师语如此。 驰车下许章,去节自丰始。 上书擿章恶,此举诚可喜。 奈何少恩恕,春夏常系治。 人多讼其短,遂徒城门尉。 复列堪猛过,上为之切齿。 制诏白其罪,不忍下丰吏。 丰初在朝时,数道堪猛美。 失职乃自取,不内省诸己。 反惑怨其他,转誉以为毁。 不欲加以刑,上怜之老矣。 庶人终于家,反覆丰可耻。
shào nián míng   chū wèi gòng gōng  
yuán zhuó   suǒ  
jiān zhě jiǔ kuò   jīng shī  
chí chē xià zhāng   jié fēng shǐ  
shàng shū zhāng è   chéng  
nài shǎo ēn shù   chūn xià cháng zhì  
rén duō sòng duǎn   suì chéng mén wèi  
liè kān měng guò   shàng wèi zhī qiè chǐ 齿  
zhì zhào bái zuì   rěn xià fēng  
fēng chū zài cháo shí   shǔ dào kān měng měi  
shī zhí nǎi   nèi xǐng zhū  
fǎn huò yuàn   zhuǎn wéi huǐ  
jiā xíng   shàng lián zhī lǎo  
shù rén zhōng jiā   fǎn fēng chǐ