諸葛豐

宋代 文同
少年名特立,初為貢公起。 元帝擢司隸,刺舉無所避。 間者何久闊,京師語如此。 馳車下許章,去節自豐始。 上書擿章惡,此舉誠可喜。 奈何少恩恕,春夏常系治。 人多訟其短,遂徒城門尉。 複列堪猛過,上為之切齒。 制詔白其罪,不忍下豐吏。 豐初在朝時,數道堪猛美。 失職乃自取,不內省諸己。 反惑怨其他,轉譽以為毀。 不欲加以刑,上憐之老矣。 庶人終於家,反覆豐可恥。
shào nián míng   chū wèi gòng gōng  
yuán zhuó   suǒ  
jiān zhě jiǔ kuò   jīng shī  
chí chē xià zhāng   jié fēng shǐ  
shàng shū zhāng è   chéng  
nài shǎo ēn shù   chūn xià cháng zhì  
rén duō sòng duǎn   suì chéng mén wèi  
liè kān měng guò   shàng wèi zhī qiè chǐ  
zhì zhào bái zuì   rěn xià fēng  
fēng chū zài cháo shí   shǔ dào kān měng měi  
shī zhí nǎi   nèi xǐng zhū  
fǎn huò yuàn   zhuǎn wéi huǐ  
jiā xíng   shàng lián zhī lǎo  
shù rén zhōng jiā   fǎn fēng chǐ